CHỦ ĐỀ THÁNG

THANG-10.png

SMAS HỆ THỐNG QUẢN LÝ NHÀ TRƯỜNG

MAIL NỘI BỘ

THỐNG KÊ EMIS

THI TIẾNG ANH TRÊN INTERNET

THI OLYMPIC TOÁN

THI OLYMPIC VẬT LÝ

THI AN TOÀN GIAO THÔNG

KHO BÀI GIẢNG

19d8a4184769dd610.jpg

HƯỞNG ỨNG CÁC CUỘC VẬN ĐỘNG:
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.
Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.
Mỗi thầy cô giáo là tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo.
Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực.
Dân chủ Kỷ cương Tình thương Trách nhiệm.

GOOGLE.COM

Công văn, Quyết định, Báo chí, Wedsite

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Đình Hưng)
  • (Trường THCS Nguyễn Trãi)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    CÁN BỘ-GIÁO VIÊN-CNV VÀ HỌC SINH TRƯỜNG THCS NGUYỄN TRÃI

    Gốc > Bài viết về Bác Hồ >

    TÌNH CẢM LỚN LAO CỦA BÁC HỒ VỚI THƯƠNG BINH

    Vào một sáng mùa hè 1960, tôi đến thǎm bác sĩ Vũ Đình Tụng, Bộ trưởng Bộ Thương binh - Xã hội, nhà ở phố Trần Xuân Soạn, phía sau chợ Hôm, Hà Nội. Một ngôi biệt thự nhỏ có trồng hoa và cây cảnh.

    Bác sĩ kể cho tôi nghe một câu chuyện thương tâm, nhưng đầy hào hùng và cảm động của gia đình Bác.

    8 giờ đêm một đêm tháng Chạp nǎm 1946; ngày mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tuyên lệnh toàn quốc kháng chiến mới được vài hôm. Trong khói lửa của Hà Thành nhừng ngày sôi sục đó bác sĩ Vũ Đình Tụng phải mổ một trường hợp quá đặc biệt và rất đau lòng cho một chiến sĩ tự vệ thành Hà Nội, chiến sĩ "sao vuông" rất trẻ , tuy vết thương nặng đau xé tung cả ruột mà miệng vẫn mỉm cười.
    Suốt ngày hôm ấy, bác sĩ đã phải mổ xẻ cưa gắp đạn và khâu vết thương cho hàng chục chiến sĩ vệ quốc quân từ khắp các mặt trận nội, ngoại thành chuyển về Bạch Mai. Nhưng đến trường hợp này, thần kinh của bác sĩ cǎng lên một cách kinh khủng. Người bị thương do một đường đạn từ sau lưng, phá ra phía trước, bể bụng ruột gan rối bời lòi ra.

    Các y sĩ hộ lý khuyên bác sĩ tạm nghỉ tay, nhưng bác sĩ vẫn phải kiên quyết mổ khám ruột cho người chiến sĩ trẻ này. Với nụ cười thân thương ấy, rất quen thuộc, bác sĩ đã nhận ra chiếc rǎng khểnh nhỏ của Vũ Vǎn Thành, đứa con út của mình.

    Trong lúc cấp bách này, nếu không nhanh chóng khâu lại vết thương thì không còn kịp, nên bác sĩ cố nghiến rǎng, kìm mình để giữ bình tĩnh, gắp mảnh đạn cuối cùng trên thân thể chiến sĩ Thành, rồi bác sĩ chờáng váng rời khỏi bàn mổ. Bệnh viện cố gắng rất nhiều, nhưng vết thương do giặc Pháp gây ra quá nặng, chúng đã cướp mất anh Thành, đứa con thứ 2 yêu quý của gia đình bác sĩ Tụng. Anh của Thành là Vũ Đình Tín cũng đã hy sinh sau ngày tổng khởi nghĩa...
    Và một buổi chiều sau đó vài tuần lễ, một buổi chiều đông lạnh lắm, có mưa phùn gió bấc tại bệnh viện Vǎn Điển - từ sau đêm Noel 1946 bệnh viện Bạch Mai bị pháo giặc tàn phá, phải di chuyển ra ngoại thành - vào lúc bác sĩ Tụng đang mổ xong một ca thương binh nhẹ, thì bác sĩ Trần Duy Hưng lúc bấy giờ là Thứ trưởng Bộ Nội vụ, đến thǎmbệnh viện và trực tiếp đưa bức thư ngắn ngủi của Hồ Chủ tịch. Bác sĩ Tụng xúc động: "Tôi ngỡ đây là một mệnh lệnh mới của Chính phủ, nhưng thật không ngờ đây lại là một thư riêng của người, hỏi thǎm gia đình bé nhỏ của tôi".

    Đó là một bức thư đầy tình cảm lớn lao của Bác Hồ chia đau thương với gia đình bác sĩ Tụng. Cho đến hôm tôi gặp bác sĩ là sau 15 nǎm trời, mà bác sĩ vẫn còn nhớ và thuộc lòng. Khi đó Bác Hồ gọi bác sĩ Tụng bằng "Ngài". Bác sĩ Tụng chuyển tôi bức thư đã ố vàng dưới ký tên Hồ Chí Minh đề ngày 10-1-1947.


    Nhắn tin cho tác giả
    Trường Thcs Nguyễn Trãi @ 01:08 06/11/2010
    Số lượt xem: 549
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến