CHỦ ĐỀ THÁNG

THANG-10.png

SMAS HỆ THỐNG QUẢN LÝ NHÀ TRƯỜNG

MAIL NỘI BỘ

THỐNG KÊ EMIS

THI TIẾNG ANH TRÊN INTERNET

THI OLYMPIC TOÁN

THI OLYMPIC VẬT LÝ

THI AN TOÀN GIAO THÔNG

KHO BÀI GIẢNG

19d8a4184769dd610.jpg

HƯỞNG ỨNG CÁC CUỘC VẬN ĐỘNG:
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.
Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.
Mỗi thầy cô giáo là tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo.
Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực.
Dân chủ Kỷ cương Tình thương Trách nhiệm.

GOOGLE.COM

Công văn, Quyết định, Báo chí, Wedsite

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Đình Hưng)
  • (Trường THCS Nguyễn Trãi)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    CÁN BỘ-GIÁO VIÊN-CNV VÀ HỌC SINH TRƯỜNG THCS NGUYỄN TRÃI

    Gốc > Viết về thầy cô và mái trường >

    Phấn trắng bay...

    Phấn trắng bay, vai Thầy bỗng nặng.

    Phấn trắng bay, trắng suốt một đời...
     
     
        Nó bỗng giật mình, nhìn kĩ lại. Mặt trời chẳng biết từ bao giờ đã lên cao đến cái tầm mà ánh nắng có thế chiếu qua ô cửa sổ, tràn vào phòng học, làm nổi rõ những hạt bụi phấn li ti bay lơ lửng trong không khí và đáp xuống, trên vai thầy...
        Thầy vẫn đang say sưa giảng bài, thỉnh thoảng tiếng viết bảng vang lên kin kít. Và bụi phấn lại tung bay trong nắng, buồn... Thầy cứ nói, cứ giảng, chẳng hề hay biết có đứa học trò hoàn toàn không nghe thầy nói gì, chỉ lơ đãng nhìn chăm chú những hạt bụi phấn bay bay. Đa phần những hạt trắng li ti ấy phân tán tứ tung trong không khí, chỉ có một số ít dính vào tóc thầy, điểm xuyết cùng màu trắng của tóc bạc, và một số nữa thì vi vu chốn bồng lai tiên cảnh thêm chút xíu, rồi cũng nhẹ nhàng đáp xuống luôn, lại trên vai thầy...
        Xem ra đến lúc dạy hết tiết này, vai thầy sẽ phủ đầy bụi phấn cho coi, nó thầm nghĩ như vậy. Trắng, một màu buồn... Có lẽ chúng nhẹ lắm, nên thầy không hề hay biết có bụi phấn trên vai mình. Nhưng, sao nó vẫn cảm giác chúng nặng nề tựa như cái sự nghiệp mà một người giáo viên như thầy phải gánh vác? Nghề cầm phấn của thầy xét cho cùng nhiều cay đắng biết bao. Cứ nghĩ đến việc những học sinh được thầy dạy xong ra trường là quên luôn thầy, chính nó còn thấy xót xa nữa... Thế mà thầy vẫn đi theo con đường trồng người này, vẫn tiếp tục sự nghiệp cao quý của mình thì hẳn thầy phải yêu học sinh lắm...
        Chắc là nó sẽ cứ mãi suy nghĩ mông lung riết nếu như con bạn cùng bàn không khều khều tay nó. Nó quay qua, khẽ gắt:
        - Gì thế?
        - Thầy!
        - Thầy gì? - Nó càu nhàu. Rồi bất chợt hiểu ra, nó hoảng hồn, nhìn sang bên. Thầy đang đứng, nghiêm nghị. Toát mồ hôi hột, nó gặng cười - Th... Thầy...
        - Lo chép bài đi, nãy giờ có nghe tôi giảng gì không?
        - Dạ, dạ có thầy. Dạ thôi em chép bài thầy... - Lấy lại được bình tĩnh, nó nhoẻn miệng. Vừa toan cúi xuống định viết thì nó bỗng nhớ ra điều gì, vội ngẩng lên - Thầy ơi!... Trên vai thầy có phấn...
     
        Bụi phấn cứ rơi không ngừng, phủ lớp lớp trên vai thầy. Sự nghiệp của thầy gắn liền với những hạt bụi phấn li ti, với một màu trắng của những đêm thức khuya lặng lẽ. Thầy nâng đỡ chúng em thành người một cách thầm lặng...
        Vai thầy có nặng, thầy ơi? Chúng em chẳng thể làm gì giúp thầy ngoài việc cố gắng học tốt hơn, để bụi phấn không còn đè nặng vai thầy nữa, để lòng thầy được nhẹ nhõm yên vui...
     
        Mỗi khi tiếng viết bảng vang lên, bụi phấn lại bay, trắng suốt quãng đường dài trồng người của thầy. Thầy cứ cười hiền, hòa lẫn trong ánh nắng, trong những hạt bụi li ti rơi. Một màu trắng, không còn buồn... Một màu trắng đong đầy ấm áp.
     
     
    Phấn trắng bay, vai Thầy bỗng nặng.
    Phấn trắng bay, trắng suốt một đời...


    Nhắn tin cho tác giả
    Trường Thcs Nguyễn Trãi @ 22:57 05/11/2010
    Số lượt xem: 642
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến