CHỦ ĐỀ THÁNG

THANG-10.png

SMAS HỆ THỐNG QUẢN LÝ NHÀ TRƯỜNG

MAIL NỘI BỘ

THỐNG KÊ EMIS

THI TIẾNG ANH TRÊN INTERNET

THI OLYMPIC TOÁN

THI OLYMPIC VẬT LÝ

THI AN TOÀN GIAO THÔNG

KHO BÀI GIẢNG

19d8a4184769dd610.jpg

HƯỞNG ỨNG CÁC CUỘC VẬN ĐỘNG:
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.
Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.
Mỗi thầy cô giáo là tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo.
Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực.
Dân chủ Kỷ cương Tình thương Trách nhiệm.

GOOGLE.COM

Công văn, Quyết định, Báo chí, Wedsite

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Đình Hưng)
  • (Trường THCS Nguyễn Trãi)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    CÁN BỘ-GIÁO VIÊN-CNV VÀ HỌC SINH TRƯỜNG THCS NGUYỄN TRÃI

    Gốc > Viết về thầy cô và mái trường >

    Cô giáo cũ



    0.new_picture_9.png
    Tôi lại đi trên con đường vắng này để nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ..." (Chế Lan Viên). Một câu văn bình thường nhưng đã theo tôi suốt năm tháng tuổi thơ. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ cô giáo ấy, người đã cho tôi những câu văn, người đã cho niềm tin, cho tôi biết thế nào là sự quan tâm của con người.
    Ngày ấy ba đi xa, hai mẹ con tôi sống bên nhau dưới căn nhà nhỏ. Mỗi ngày đi học về, mẹ lầm lũi làm việc, nhỏ nhẹ nói với tôi nên chăm chỉ học. Thương mẹ, tôi như con kiến cặm cụi và hầu như nụ cười trong tôi rất ít. Cô giáo đã đến lớp. Cô bình thường như bao cô giáo khác, hướng dẫn theo dõi chúng tôi. Những điểm 9, điểm 10 vẫn tươi trên trang vở tôi.

    Nhưng rồi một ngày. Ngày ấy tôi đến lớp, trang vở không buồn viết. Đôi mắt nhìn ra, tôi thẫn thờ. Ba về nhưng rồi lại ra đi. Đôi mắt ướt mẹ tôi buồn lặng lẽ. Tôi nép mình để không nhìn thấy từng giọt nước mắt mẹ rơi, để không nhìn thấy bóng ba dần mờ nhạt.

    Một lời nói với mẹ? Không. Con không nói được. Nhưng nếu nói thì biết nói gì, nói như thế nào đây? Tôi không khóc, nước mắt tràn mi đến lớp, lặng lẽ nhìn trời. Cuối buổi học, cô đến bên tôi. Nhẹ nhàng ngồi xuống hỏi: "Hôm nay em có việc gì buồn sao?".

    Cô đặt tay lên vai tôi, vuốt lên mái tóc tôi. Bỗng dưng tôi òa khóc. Tiếng khóc kìm nén bao ngày, những giọt nước mắt như không ngừng chảy. Cô ôm tôi. Như cây non cần chỗ tựa. Cô giáo ơi, con không còn ba nữa. Câu nói thốt lên. Giọt nước mắt lại rơi... rơi. Cô không nói một lời.

    Nhưng rồi một lúc tôi cảm nhận, trên tóc tôi hình như cũng ướt. Cô đang khóc ư? Tôi ngước mắt nhìn. Lặng lẽ từng giọt nước mắt trên khuôn mặt cô. Đôi bàn tay ôm tôi. Bờ vai tôi trong vai cô. Chúng tôi không nói gì, một lúc tôi không còn khóc nữa. Cô lau nước mắt cho tôi. Nắm tay tôi, với viền mi cô còn nước mắt, cô nói: "Học trò ngoan của cô. Em hãy mạnh mẽ lên. Mỗi người một số phận. Cố gắng học và em là chỗ dựa vững chắc cho mẹ em, người phụ nữ đang buồn nhất. Hãy tin cô nếu có thể hãy san sẻ với cô. Cô tin em nhiều lắm".

    Chúng tôi chia tay nhau. Từng ngày tôi vẫn đến trường, tôi vẫn đi học. Nhưng dưới mắt tôi ngôi trường không chỉ là nơi cho tôi kiến thức mà nơi ấy mỗi ngày tôi được gần cô giáo, người với tấm lòng tin yêu, san sẻ, biết chắp cánh ước mơ và hi vọng cho tôi. Khó khăn của cuộc sống, buồn vì những điều bình thường, tôi vẫn nói với cô ngoài kiến thức học tập. Tôi đã biết yêu thương con người, biết hi vọng ngày mai, có niềm tin, có ý chí nghị lực.

    Tôi đạt được mong muốn của mẹ tôi là học sinh giỏi, nhưng với tôi điểm đạt được đó là luôn nhìn đích mà tiến, dù bên tôi không còn ba nữa. Đó là nỗi đau tôi không quên, tôi không thể nào san lấp, nhưng từ đáy tâm hồn, tôi vẫn cảm ơn cô về ngày ấy. Tôi vẫn luôn nói câu: "Nếu ngày ấy em không gặp cô...".

    Mỗi khi buồn tôi lại nhớ khuôn mặt có ngấn nước mắt trên mi.

    Cô giáo ơi! Thời gian trôi, những học sinh nhỏ rồi sẽ trưởng thành. Nhưng trong sâu thẳm mỗi trái tim thời đi học, mỗi con người chắc có lẽ sẽ có một vài hình bóng thầy cô giáo đáng nhớ, đáng ghi. Và trong em, cô giáo sẽ luôn ở vị trí dịu dàng, êm ái nhất. Em quý cô và thầm mong sẽ có nhiều học trò cũng yêu quý cô như vậy, để cuộc đời này sẽ không có những trái tim non bị tổn thương.
    Nhắn tin cho tác giả
    Trường Thcs Nguyễn Trãi @ 22:58 05/11/2010
    Số lượt xem: 863
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến