Thơ tặng Thầy Cô 20-11
Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ
Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài
Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc...
Xin được gọi thầy là cha
Bay đi chim ơi
Chiếc thuyền giấy
THẦY ƠI, BÂY GIỜ MÙA HOA LAU TRẮNG
Nét bút tri ân
Cô giáo cũ
Phấn trắng bay...
Phấn trắng bay, vai Thầy bỗng nặng.
Phấn trắng bay, trắng suốt một đời...
Nó bỗng giật mình, nhìn kĩ lại. Mặt trời chẳng biết từ bao giờ đã lên cao đến cái tầm mà ánh nắng có thế chiếu qua ô cửa sổ, tràn vào phòng học, làm nổi rõ những hạt bụi phấn li ti bay lơ lửng trong không khí và đáp xuống, trên vai thầy...
Thầy vẫn đang say sưa giảng bài, thỉnh thoảng tiếng viết bảng vang...
Cô, thầy
“Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi / Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy…". Bài hát nhịp nhàng như vỗ về thời gian dạt sóng vào hoài niệm…
Chỉ nay mai nữa thôi sẽ đến Tết Thầy Cô. Bỗng dưng tôi thấy lòng mình vui lạ và nghe lòng dậy lên một nỗi khấp khởi, nôn nao bồi hồi, bởi những ngày qua kí ức đã trở về mang theo hình hài nỗi nhớ … Nhớ...








Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí
Minh.
